Claude Bruaire

La douleur désigne la sensationnégativedans l’agression qui affecte l’être par le corps. On emploie le mot pour l’agression localisée, en vivacité variable, réservantsouffranceà l’épreuve de tout l’être, atteint en sa profondeur, dans son être personnel.

Une éthique pour la médecine. De la responsabilité médicale à l’obligation morale. Éditions Fayard.

Antigone, nổi loạn và thân mật (7/7. L’amour)

7ème et dernière partie: L’amour

Le désir d’Antigone est familial, elle ne veut pas laisser son frère sans sépulture; Creon, của anh ấy, désire s’affirmer en tant que roi et montre son pouvoir. Antigone privilégie les liens familiaux qui incarnent l’amour et révèlent un être. Créon assoit son pouvoir en signant un acte de loi qui doit établir son autorité. Un même mot caractérise leur action: le désir. Mais le désir ne reconnaît pas le désir chez l’autre, on pourrait croire, surtout si l’on est tenté d’aduler le désir pour lui-même, que le désir adoube tout désir qu’il rencontre. Entre Créon et Antigone, c’est la mesure des désirs qui compte. Face à face, Antigone et Créon vont augmenter la mesure de leurs désirs à l’adversité qu’ils rencontrent. Mais la source du désir d’Antigone est-il encore compréhensible de nos jours? thật, le désir d’Antigone, ce désir qui se fonde sur la justice, justice faite et rendue à la dépouille de son frère et aux dieux, ce désir prend tout son sens, car il est communautaire, il s’inscrit dans une cité et dans une famille, vision réduite de la cité, et dans une croyance, Antigone s’adosse aux dieux pour interpeller Créon. Antigone n’exprime pas un désir personnel, elle défend une loi éternelle, elle défend son devoir à le dire, à le clamer devant n’importe quel pouvoir qui se croirait au-dessus d’elle. Depuis quand n’entendons-nous plus qui que ce soit s’ériger dans l’espace public pour clamer son devoir au prix de sa vie? Le pire? Nous nous sommes habitués à ce silence, cette résignation, les lois transcendantales ne nous disent plus grand-chose, donc rien ne vient surplomber et donc corriger les lois qui passent devant nous et nous encerclent comme des détritus dans un courant d’eau. Les communautés qui fortifiaient l’individu au sein d’un espace qui le protégeait et lui permettait de grandir ont volé en éclats. L’individu ressemble maintenant à un électron fou qui ne peut se construire que des bourrasques de vent qui l’épuisent et le déboussolent sans cesse et effacent jusqu’au goût du sens à donner à sa vie. La vie sociale repose sur le droit et le droit seul, mais en un lieu sans géographie composée de gens hors sol tous les droits se valent et se concassent dans un odieux capharnaüm. Créon a le pouvoir. Antigone est la fille d’Œdipe. À une époque où il ne s’agit plus que d’avoir, de posséder, d’acquérir, Antigone pèse — puisqu’il faut évaluer — bien peu. La destruction méthodique de toute métaphysique s’apparente à un crime contre l’humanité. Peut-être le plus grand que le monde a connu. Puisque d’un clic, je peux tout acquérir je n’ai plus besoin que de connaître mon désir pour le rassasier. On comprend aussi que ce désir individuel que plus rien ne protège de son appétit n’accepte aucune limite et surtout pas celle posée par autrui; alors entre en jeu l’envie, le désir dévoyé, avili.

Continue reading “Antigone, nổi loạn và thân mật (7/7. L’amour)”

Spectacle “Mais toujours reviennent des temps…” – 2ème Régiment Etranger d’Infanterie (1991)

Spectacle « Mais toujours reviennent des temps… » — 2ème Régiment étranger d’infanterie (1991) của Emmanuel Di Rossetti sur Vimeo.

Le 31 août 1991, le 2ème Régiment étranger d’Infanterie fêtait au cours d’une cinéscénie exceptionnelle son 150ème anniversaire, la bataille d’El Moungar et son retour de l’opération Daguet, la première Guerre du Golfe. 30 000 spectateurs nîmois assisteront à cet événement qui commença dans la journée avec les légionnaires habillés en costumes authentiques placés dans les conditions et les décors de différentes époques, et qui se poursuivra tard dans la nuit avec le spectacle proprement dit joué par François Gamard, Jérôme le Paulmier et Richard Bohringer1 en façade du stade des Costières (180 mètres de scène!).

Continue reading Spectacle “Mais toujours reviennent des temps…” – 2ème Régiment Etranger d’Infanterie (1991)”

Chuyển về lĩnh tình cảm tưởng

Max Jacob à un étudiant :

Thiền không phải là về việc có ý tưởng, ngược lại ! nó là phải có một, để biến thành cảm giác, trong niềm tin. Một thiền là tốt khi nó dẫn đến một YES, thốt ra bởi toàn bộ cơ thể, một tiếng kêu từ trái tim : niềm vui hay nỗi đau ! bởi một giọt nước mắt hay một nụ cười. Chỉ cần cố gắng thiền định về điều này : Chúa về lĩnh làm người. Lặp lại điều này bằng cách cho mình lên về lĩnh để đi đến sự xác tín. Dù hình ảnh xuất hiện, hình ảnh của Chúa Kitô hoặc trẻ em hoặc người trẻ hay bị đóng đinh. Peu importe. Répétez à genoux : Chúa về lĩnh được làm người đàn ông ! bao lâu ? Nó phụ thuộc vào khả năng của bạn. Có thiền mười phút và xấu mà một giờ trước. trong ngắn hạn, bạn thu thập hai lần một ngày ít nhất.

Tôi không nói chuyện với bạn về lĩnh cầu nguyện, sự trầm tư, d & rsquo; đầu tiên bởi vì tôi n & rsquo; có không nghe nhiều, sau đó bởi vì tôi không muốn làm cho bạn một nhà thần bí, nhưng chỉ có một người đàn ông.

Antigone, nổi loạn và thân mật (6/7. các ơn gọi)

 

Đó là câu chuyện về bản sắc! Các từ này không xuất hiện trong hai bộ sử thi Hy Lạp cũng không phải trong bi kịch. Danh tính tại thời điểm Antigone nghiêng trên dòng và thuộc về một thành phố. Nhận dạng là tràn ngập rễ. Các gia đình và thành phố tập trung tại một ảo tiêu chuẩn đầy đủ những gì khác đã biết của bản thân trong một cuộc họp đầu tiên. Trong thời cổ đại, không ai phản đối danh tính của mình cũng không ban hành, và không có một quyết định danh tính của mình. Ông đã không được đặt trên một bộ trang phục. Những người đàn ông này đều nằm trong danh tính của họ. Các danh tính đã giống như một tải, chúng tôi đã có để được xứng đáng. Bà cai trị được và trở thành. Thời hiện đại đã làm cho nó là một thách thức, bởi vì nó chuyển sắc có, một loại thành tựu mà bạn có thể ăn mặc lên hoặc thoái vốn. Trong tưởng tượng hiện đại của nó để tin rằng chúng ta có thể chọn tất cả mọi thứ tất cả các thời gian, thời hiện đại thay thế bằng phương pháp không đội trời chung là do có. Tuy nhiên, logic này, hệ tư tưởng này có giới hạn của nó: một số thứ có thể được mua lại, trong đó: otherness. Sống căn tính của mình, là một trong là gì, đặt tên của mình, cho phép sự riêng tư và do đó những kiến ​​thức và đào sâu của hữu thể mình, đó là những điều kiện tiên quyết cho một cuộc họp với các khác. Sự khác biệt đầu tiên giữa Creon và Antigone tọa lạc tại vị trí đó, đất mà trên đó được xây dựng các chiến, Antigone ngâm nhúng trong nó là món quà của tuổi, các vị thần, những rễ xác định thẩm quyền mà nó nghiêng để đứng lên để người đàn ông này, mẹ con, vua, ai cưới sức mạnh của ý chí và bị lóa mắt bởi nó không nghe thấy giọng nói của chính mình, tiếng vang của nó. Continue reading “Antigone, nổi loạn và thân mật (6/7. các ơn gọi)”

À l’aune des valeurs

L’autorité a perdu ses lettres de noblesse en même temps que l’humilité. L’autorité est devenue un synonyme d’ordre implacable, sức mạnh không suy nghĩ, chuyên chế. Quelle inversion des valeurs ! Alors que l’autorité selon Antigone empêchait la tyrannie ! L’époque moderne a cette impression de l’autorité parce que celle-ci a été foulée aux pieds par des hommes qui s’en sont servi ; alors qu’on sert l’autorité. Mais l’autorité a-t-elle été abimée par ces expériences désastreuses ? Một giá trị không thể bị hư hỏng bởi một người đàn ông. La fidélité se déploie au-dessus de Saint Pierre sans qu’il en soit capable. La fidélité se déploie au-dessus de la trahison car elle l’englobe. La fidélité s’affirme dans la trahison. La trahison ne porte en elle aucun sens sinon sa propre satisfaction. Toute valeur dit aussi l’indécision et l’incertitude au sein de l’homme. Bất kỳ giá trị là một người giám hộ và nhà ở. Không cần phải chọn, la valeur s’adapte à notre faiblesse puisqu’elle précède nos incertitudes. Le monde moderne confond l’autorité et le pouvoir en leur faisant porter les mêmes plaies et les mêmes peines. Il fallait ôter Dieu de tout. Ni les antiques ni les contemporains ne comprendraient, mais cela importait peu, ils comptaient pour rien à présent. Si jamais Dieu ne partait pas, nên giết. Le XXe siècle s’est voulu le temps de la mort de Dieu. Nó giết chết cái chết của ý tưởng của mình. Il aura surtout créé une nouvelle anthropologie reposant sur le suicide.

Unamuno sur sa quête quichottiste

Mon œuvrej’allais dire ma missionest de briser la foi des uns et des autres, et même d’un troisième parti : la foi dans l’affirmation, le foi dans la négation et la foi dans l’abstention ; et cela par la foi en la foi-même. C’est de combattre tous ceux qui se résignent, soit au catholicisme, soit à l’agnosticisme. C’est de faire que tous vivent inquiets et oppressés.

Sera-ce efficace ? Mais est-ce que Don Quichotte croyait à l’efficacité immédiate, apparentielle, de son œuvre ? C’est fort douteux